Kể lại 1 câu chuyện mà em yêu thích ở ngữ văn 8 tập 1(Đánh nhau vs cối xay gió)

2 câu trả lời

Tôi tên là Xan-chô Pan-xa – giám mã của Đôn Ki-hô-tê đây. Mặc dù trông vẻ bề ngoài của tôi không được đẹp cho lắm (mọi người thường bảo tôi là “đồ béo lùn”) nhưng ít ra tôi còn có một cái đầu tỉnh táo hơn người chủ của tôi – Đôn Ki-hô-tê. Sau đây tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện hài hước về người chủ của tôi:

Chả là Đôn Ki-hô-tê là một lão quý tộc nghèo vì quá say mê chuyện hiệp sĩ nên muốn trở thành hiệp sĩ giang hồ. Lão lục tìm những đồ binh giáp đã han gỉ của tổ tiên để trang bị làm vũ khí cho mình. Không những vậy lão còn phong cho con ngựa còm của lão là chiến mã.

Trong một lần chúng tôi đang đi dạo trên đường bất chợt bắt gặp tận ba mươi đến bốn mươi chiếc cối xay gió giữa đồng.Tôi thì không thấy có gì làm lạ nhưng khi Đôn Ki-hô-tê vừa nhìn thấy đã nói với tôi:

- Vận may run rủi khiến cho sự nghiệp của chúng ta tốt đẹp quá sự mong muốn vì kia kìa anh bạn Xan-chô Pan-xa ơi, có đến ba bốn chục tên khổng lồ ghê gớm trước mắt chúng ta kìa! Ta quyết giao chiến giết hết bọn chúng và với những chiến lợi phẩm ta thu được, chúng ta sẽ bắt đầu giàu có bởi đây là một cuộc chiến đấu chính đáng và quét sạch cái giống xấu xa này khỏi mặt đất là phụng sự của Chúa đây!

Nghe nói vậy tôi liền hỏi:

- Những tên khổng lồ nào cơ?

- Những đứa mà anh đang nhìn thấy kia kìa – Đôn Ki-hô-tê đáp – cánh tay chúng dài ngoẵng, có đứa cánh tay dài tới tận hai dặm!

Tôi liền hiểu ra và bắt đầu giải thích:

- Thưa ngài, xuất hiện ở đằng kia chăng phải là những tên khổng lồ đâu mà chỉ là những chiếc cối xay gió. Và cái vật trông giống cánh tay ấy chẳng qua là những cánh quạt thôi. Khi có gió thổi chúng sẽ quay tròn và làm chuyển động cối đá ở bên trong.

- Xem ra anh chẳng thành thạo gì về những chuyến phiêu lưu! Đấy chính là những tên khổng lồ và nếu anh sợ thì hãy lánh ra xa mà cầu kinh trong lúc ta sẽ đương đầu với chúng trong một cuộc giao tranh điên cuồng và không cân sức.

Nói rồi Đôn Ki-hô-tê thúc con ngựa Rô-xi-nan-tê xông lên mặc cho tôi có giải thích thế nào đi chăng nữa. Người chủ của tôi dường như đã mù quáng và chỉ đinh ninh rằng trước mặt mình là những tên khổng lồ cần phải tiêu diệt nên dù khi đã đến gần, Đôn Ki-hô-tê vẫn chưa nhận ra là mình đã nhầm đã thế còn hét lên:

- Chớ có chạy trốn lũ hèn mặt nhát gan kia bởi duy nhất chỉ có một tên hiệp sĩ tấn công vào bọn mi đây

Vừa lúc đó nổi lên một làn gió nhẹ và các cánh quạt lớn của những chiếc cối xay bắt đầu chuyển động. Thấy vậy, Đôn Ki-hô-tê liền nói:

- Cho dù bọn ngươi có vung nhiều cánh tay hơn cả gã khổng lồ Bri-a-rê-ô, các ngươi cũng sắp phải đền tội!

Nói xong lão nhiệt thành tâm niệm cầu mong nàng Đuyn-xi-nê-a của mình cứu giúp cho trong lúc nguy nan này rồi lấy khiên che kín thân, tay nhăm nhăm ngọn giáo và thúc con ngựa phi thẳng tới chiếc cối xay gió gần nhất ở trước mặt. Nhưng lão đâu biết rằng khi lão vừa đâm mũi giáo vào cánh quạt, gió làm cánh quạt quay tít khiến ngọn giáo gãy tan tành kéo theo cả ngựa lẫn người ngã lăn ra!

Thấy vậy tôi liền vội thúc lừa chạy đến cứu và khi tới nơi thì thấy chủ nằm không cựa quậy. Đó chính là kết quả của cái ngã như trời giáng của lão và con ngựa.

- Giúp tôi với lạy Chúa! - Đôn Ki-hô-tê nói

- Tôi đã bảo với ngài rằng coi chừng cẩn thận đấy ư, rằng đó chỉ là những chiếc cối xay gió. Mà ai chẳng biết thế! Trừ những kẻ nào đầu óc quay cuồng như cối xay! - tôi đáp

- Thôi im đi! Chuyện chinh chiến thường biến hóa khôn lường chứ không như các câu chuyện khác - ông chủ tôi vẫn chưa chịu nhận ra được cái sai của mình mà vẫn cố giải thích - bởi lẽ ta cho rằng và đúng như thế, chính lão pháp sư Phơ-re-xtôn trước đây đã đánh cắp thư phòng và sách vở của ta, bây giờ lại biến những tên khổng lồ kia thành cối xay gió để tước đi của ta niềm vinh quang đánh bại chúng vì lão căm thù ta lắm cơ, nhưng rồi các pháp thuật xấu xa của lão cũng không thể nào đối chọi được với thanh kiếm lợi hại của ta!

- Cầu Chúa hết sức phù hộ cho!- tôi đỡ Đôn-ki-hô- tê dậy và đỡ lão ngồi lên con ngựa cũng đã bị rách toạc nửa vai.

Vừa bàn tán về cuộc phiêu lưu mới xảy ra, chúng tôi đi về phía cảng La-pi-xê vì theo Đôn Ki-hô-tê con đường này có lắm người qua lại nên chẳng thể nào không gặp nhiều chuyện phiêu lưu khác! Đi được một đoạn tôi bỗng cất tiếng lo lắng hỏi người chủ của mình:

- Ngài ngồi thẳng một chút chứ vì tôi thấy hình như ngài đang vẹo hơi một bên chắc do bị ngã lúc nãy

- Đúng thế! – Đôn Ki-hô-tê đáp- và ta không kêu đau vì các hiệp sĩ giang hồ có bị thương thế nào cũng không được rên rỉ dù xổ cả gan ruột ra ngoài!

- Nếu vậy tôi chẳng biết trả lời ra sao nhưng chúa thấu hiểu cho là tôi có yên lòng không nếu thấy ngài rên la khi bị cái gì đó làm cho đau đớn. Còn tôi xin thưa với ngài rằng có thể chỉ đau một chút là tôi rên rỉ ngay trừ phi đến cả giám mã của hiệp sĩ giang hồ cũng bị cấm không được rên rỉ!

Nghe vậy người chủ của tôi liền bật cười vì sự khoác lác của tôi. Một lúc sau khi đến giờ ăn tôi liền nhắc người chủ của mình dùng bữa nhưng lão lại không ăn. Và khi được phép ăn tôi mới thong thả ngồi lên lưng ngựa để thưởng thức các món ăn. Đây có lẽ là giây phút thảnh thơi nhất của ngày vì không phải làm gì cả và có thể vừa ăn vừa ngắm cảnh nơi đây và cảm giác nguy hiểm hay mệt mỏi đều tan biến hết đối với tôi!

Đêm hôm đấy chúng tôi trú ở dưới các vòm cây, Đôn Ki-hô-tê bẻ một cành khô rút cái mũi sắt ở chiếc cán gãy lắp vào làm thành ngọn giáo, lão suốt đêm không ngủ và luôn nghĩ tới nàng Đuyn –xi-nê-a của lão, bắt chước những hiệp sĩ lão từng đọc trong sách thức trắng nhiều đêm ròng ở trong rừng hoặc nơi hoang mạc. Còn tôi thì không kiềm chế được do vừa ăn uống no say nên chỉ một lúc sau là tôi chìm vào giấc ngủ một cách ngon lành. Và sáng ngày hôm sau chúng tôi lại tiếp tục với những chuyến phiêu lưu khác.

Tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện này vì muốn khuyên mọi người đừng như người chủ của tôi mà mù quáng không biệt phân biệt thực ảo lẫn lộn, cứ sống mãi trong thế giới ảo để rồi phải nhận lại những hậu quả khó lường.

Tôi là một người cao lênh khênh, gầy nhẳng, trông như một bộ xương biết đi. Tôi mặc áo giáp, đầu đội mũ sắt, vai vác giáo dài, cưỡi trên lưng con ngựa già còm nhom, hăng hái lên đường lập chiến công. Đang đi, chợt hai thầy trò phát hiện ra ba bốn chục chiếc cối xay gió giữa đồng và tôi vừa nhìn thấy liền nói với giám mã bằng giọng tràn đầy khí thế: Vận may run rủi khiến cho sự nghiệp của chúng ta tốt đẹp quá sự mong muốn, vì kia kìa, anh bạn Xan-chô Pan-xa ơi, có đến ba chục hoặc trên ba chục tên khổng lồ ghê gớm, ta quyết giao chiến giết hết bọn chúng.

Tôi háo hức tưởng tượng ra kết quả của cuộc giao chiến này là vừa thoả chí bình sinh, vừa thu được chiến lợi phẩm, vừa hành động hợp với ý Chúa: Những chiến lợi phẩm thu được, chúng ta sẽ bắt đầu giàu có. Bởi đây là một cuộc chiến đấu chính đáng và quét sạch cái giống xấu xa này ra khỏi mặt đất là phụng sự ý Chúa đấy.

Đầu óc tôi bị ám ảnh thường xuyên bởi những truyện kiếm hiệp rẻ tiền trong tủ sách của lão nên đâm ra mê muội, điên rồ. Thế mới sinh ra chuyện tôi nhìn những chiếc cối xay gió hiền lành, quen thuộc thành bọn khổng lồ hung ác, xa lạ. Mặc cho Xan-chô hết lời giải thích, tôi vẫn khăng khăng không chấp nhận sự thật. Tôi muốn ra tay tiêu trừ lũ khổng lồ xấu xa ấy. Mục đích của tôi rất tốt, chỉ tiếc rằng cái đầu óc hoang tưởng kia đã làm cho nó trở nên hão huyền. Tôi hay cao giọng phê phán bác giám mã Xan-chô: Xem ra anh chẳng thành thạo gì về những chuyện phiêu lưu… Đấy là những tên khổng lồ, và nếu anh sợ thì hãy lánh xa ra mà cầu kinh trong lúc ta sẽ đương đầu với chúng trong cuộc giao tranh điên cuồng và không cân sức.

Chẳng biết sợ là gì, tôi hung hăng vung giáo xông vào đánh. Nếu đối thủ của tôi thật sự là quân gian ác cần tiêu diệt thì hành động của tôi là dũng cảm, đáng khen, nhưng tôi lại đánh nhau với những cối xay gió vô tri vô giác cho nên hành động ấy hóa nực cười: tôi thúc con Rô-xi-nan-tê xông lên chẳng thèm để ý tới giám mã Xan-chô đang hét bảo là rõ ràng xông vào đánh những cối xay gió chứ không phải là bọn khổng lồ.

Trước mắt tôi là đám cối xay gió nhưng trong bụng vốn đinh ninh phía trước là những tên khổng lồ nên tôi chẳng những không nghe lời can ngăn của giám mã Xan-chô, mà khi đã tới gần cũng chẳng nhận ra đấy là những chiếc cối xay; đã thế, tôi còn thét lớn: “Chớ có chạy trốn, lũ hèn mạt nhát gan kia, bởi duy nhất chỉ có một hiệp sĩ tấn công bọn mi đây”. Vừa lúc đó nổi lên một làn gió nhẹ và các cánh quạt lớn của những chiếc cối xay gió bắt đầu chuyển động; thấy thế, tôi liền nói: "Dù cho bọn ngươi có vung nhiều cánh tay hơn cả gã khổng lồ Bri-a-rô-ô, các ngươi cũng sắp phải đền tội”. Nói xong, tôi nhiệt tình thành tâm niệm cầu mong nàng Đuyn-xi-nê-a của mình cứu giúp cho trong lúc nguy nan này; rồi lấy khiên che kín thân, tay lăm lăm ngọn giáo, lão thúc con Rô-xi-nan-tê phi thẳng tới chiếc cối xay gió gần nhất ở trước mặt, và đâm mũi giáo vào cánh quạt; gió làm cánh quạt quay tít khiến ngọn giáo gãy tan tành, kéo theo cả người và ngựa ngã văng ra xa.

Thấy tình cảnh của tôi như vậy, Xan-chô Pan-xa vội thúc lừa chạy đến cứu, và khi tới nơi thì thấy chủ nằm không cựa quậy. “Giúp tôi với, lạy Chúa, Xan-chô nói, tôi đã chẳng bảo ngài rằng phải coi chừng cẩn thận đấy ư, rằng đó chi là những chiếc cối xay gió, ai chẳng biết thế, trừ kẻ nào đầu óc cũng quay cuồng như cối xay”. Giám mã Xan-chô nói rất đúng tâm trạng của tôi lúc này. Nhưng trong tình thế dở cười dở khóc ấy, tôi vẫn ngoan cố cho rằng việc làm của mình là đúng và vẫn tự lừa dối bằng những lời lẽ hoa mĩ hoang đường, bịa đặt: Thôi im đi, anh bạn Xan-chô… chuyện chinh chiến thưởng biến hoá khôn lường chứ không như các chuyện khác; bởi lẽ, ta cho rằng, và đúng là như thế, chính lão pháp sư Phơ-re-xtôn trước đây đã đánh cắp thư phòng và sách vở của ta, bây giờ lại biến những tên khổng lồ kia thành cối xay gió để tước đi của ta niềm vinh quang đánh bại chúng, vì tôi thâm thù ta lắm cơ; nhưng rồi các pháp thuật xấu xa của tôi cũng sẽ không thể nào đối chọi với thanh kiếm lợi hại của ta. Đến nước này thì giám mã Xan-chô chi còn biết lắc đầu và cầu Chúa hết sức phù hộ cho và nâng tôi dậy, đỡ tôi ngồi tại trên lưng con Rô-xi-nan-tê cũng bị toạc nửa vai!

Tuy bị trọng thương nhưng tôi không hề rên rỉ. Tinh thần chịu đựng kiên cường ấy cũng đáng khen nhưng rất tiếc đấy lại là do tôi cố bắt chước đúng như các hiệp sĩ giang hồ… trong sách: Ta không kêu đau là vì hiệp sĩ giang hồ có bị thương thế nào cũng không được rên rỉ, dù xổ cả gan ruột ra ngoài.

Câu hỏi trong lớp Xem thêm