Viết đoạn văn ngắn (khoảng 10-15 dòng) chủ đề tự chọn trong đó có sử dụng câu phủ định và gạch chân.

2 câu trả lời

@Meo_

    Tình bạn tuổi học trò - một thứ tình cảm chân thành - được xây dựng từ những người bạn tốt. Có lẽ, tình bạn tuổi học trò luôn được bồi đắp từ những suy nghĩ và hành động chính chắn. Nó xuất phát từ những điều cơ bản đến sâu sắc nhất. Tình bạn là một thứ mà con người nên trân trọng. Một tình bạn đẹp là luôn thấu hiểu lẫn nhau, chứ không phải là đánh giá qua vẻ bề ngòai và cũng chẳng là nhìn nhận mọi việc từ một phía. Bạn là một người không phải lúc nào cũng song song với nhau như hình với bóng. Bạn không cần nói quá nhiều mà cần phải hiểu nhiều, biết được bạn mình gặp phải vấn đề gì. Khi bạn làm sai, thì người kia cần phải đưa ra lời khuyên hợp lí chứ không phải cái gì cũng bênh vực. Tuổi học trò chính là khoảng thời gian mà chúng ta ngây thơ, trong sáng và còn suy nghĩ chưa đứng đắn. Nhưng đó là một lúc mà con người yêu đời, vui vẻ và suy nghĩ mọi thứ rất tích cực. Từ đó mà tình bạn thời tuổi học trò rất quan trọng, nó điều khiển con người đi theo lĩnh vực mà nó đang tồn tại. Nhân cách của con người cũng sẽ hình thành từ một tình bạn tuổi học trò ấy.

Bạn tham khao đoạn văn sau nhé:

Mùa xuân là mùa mà cây cối đâm trồi nảy lộc. Vạn vật bừng tỉnh sau quãng thời gian dài của mùa đông rét mướt. Em yêu mùa xuân, yêu những thảm cỏ xanh mượt như nhung, yêu những giọt sương long lanh còn đọng lại lên lá cành. Em yêu cả tiếng gió vi vu bên tai, như đem theo cả hương thơm dịu ngọt của hoa cỏ và đất trời. Mùa xuân tới con người dường như cũng rạo rực sức sống hơn.Em không muốn phá hoại thiên nhiên và càng muốn làm cho nó phát triển thêm nữa. Họ yêu đời, muốn sống trải mình hơn với đất trời. Mùa xuân là mùa khởi đầu của một năm, dường như con người cũng vì thế mà bắt đầu những khởi đầu mới.

Mk gạch chân và nghiêng rùi đó

Câu hỏi trong lớp Xem thêm

Theo lời kể của người hàng xóm thì tiếng la hét khóc lóc và ầm ĩ đó đã có từ một năm trước và gần đây trở thành nỗi ám ảnh của người xung quanh. Vậy người cha ruột có thể là kẻ đứng ngoài vô can khi đang chung sống cùng con mình nhưng lại để người tình ra tay với con đẻ? Và thực tế, việc đánh đập là một hành vi vi phạm pháp luật chứ không phải là giáo dục trẻ. Giáo dục chính là tạo môi trường cho trẻ phát triển và truyền cho trẻ các thông điệp giáo dục. Nếu môi trường sống của con “vẩn đục” bởi các toan tính của người lớn thì mọi biện pháp giáo dục đi kèm cũng không còn ý nghĩa. Hẳn là, trẻ sẽ không thể lớn lên và trưởng thành với sự thờ ơ, xem nhẹ giáo dục, không có hành động trao yêu thương của người lớn. Một nền giáo dục gia đình tối ưu chính là một môi trường gia đình đầm ấm, những người lớn tôn trọng và yêu thương lẫn nhau. Môi trường sống đó sẽ chính là khuôn đúc để những đứa trẻ lớn lên, được uốn nắn thành những con người tử tế, tôn trọng và yêu thương thế giới xung quanh và yêu chính bản thân mình. Hơn hết, ở đó có những người thân yêu của con mà không cần bạo lực hay là rao giảng đạo đức. Còn ở đây, trong môi trường vẩn đục khi người bố đẻ không bảo vệ được con mình. Một môi trường mà người thân yêu của con sẵn sàng dùng "nắm đấm" để ứng xử với nhau thì không thể đem đến cho con sự bình yên và hạnh phúc, càng không thể giúp những đứa trẻ trong môi trường đó phát triển bình thường. Tôi được biết có không ít đứa trẻ bị trầm cảm nặng khi cha mẹ ly hôn, phải sống cùng cha dượng hoặc vợ mới của bố. Với bé gái 8 tuổi bị bạo hành kia, cú sốc chứng kiến cảnh bố mẹ ly hôn, phải sống cùng và tỏ ra yêu thương người không phải mẹ mình, đó cũng là một áp lực. Sống với người mà con căm ghét, phải tỏ ra ngoan ngoãn, thậm chí yêu thương con người đó chắc chắn không phải là điều dễ dàng. Vậy với môi trường sống đáng sợ như vậy, bé gái ấy đã nhận được sự giáo dục thế nào? Ngoài ra, bạo hành liên tục về thể xác và tinh thần chính là cách mà người lớn truyền cho con thông điệp dữ dội: phải nghe lời. Thông điệp này vốn dĩ không dành cho việc giáo dục một đứa trẻ. Để con đẻ của mình sống trong môi trường thiếu lành mạnh như vậy và liên tục nhận được các thông điệp kinh hoàng, hứng chịu đòn roi, không hiểu ông bố này muốn giáo dục con kiểu gì? Rõ ràng, người cha đó chưa đảm nhận tốt trách nhiệm chăm sóc, bảo vệ và nuôi dưỡng con đẻ. Thực tế, không khó hiểu khi tình trạng không ít đứa trẻ bị bỏ rơi, cô đơn trong chính nhà mình vì sự vô tâm của người lớn. Có thể rồi, người cha đó cũng sẽ bị trả giá trước pháp luật. Nhưng nhìn lại, ta cảm thấy băn khoăn, làm sao để bảo vệ những đứa trẻ? Làm sao để môi trường lớn lên của những đứa trẻ thực sự an toàn, an lành? Làm sao để cuộc sống của những đứa trẻ không bị đe dọa? Câu 1: Nêu phương thức biểu đạt của đoạn trích trên? Câu 2: Xác định các câu nghi vấn có trong đoạn trích trên? Căn cứ vào đâu để nói đó là câu nghi vấn? Câu 3: Từ đoạn trích trên em có suy nghĩ gì về “ giáo dục bằng bạo lực ”? Câu 4: Theo tác giả, một nền giáo dục tối ưu cho sự phát triển của một đứa trẻ là như thế nào? Câu 5: Nếu em bị bạo hành hoặc em thấy tình trạng bạo hành trẻ em, em sẽ làm gì?

7 lượt xem
2 đáp án
5 giờ trước