Em nghe thầy đọc bao ngày Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quanh nhà Mái chèo nghiêng ngả sông xa Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa Nghe trong hở động tàu dừa Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa. (Nghe thầy đọc thơ) Câu 1: Đoạn thơ trên giúp em cảm nhận được gì về tài năng và tâm hồn của nhà thơ? Câu 2: Nêu cái hay, cái đẹp của những hình ảnh được gợi ra qua giọng đọc thơ của thầy. LƯU Ý: KO ĐƯỢC CHÉP MẠNG, TỰ LÀM. Mọi người giúp em với ạ

2 câu trả lời

Câu `1`: Em cảm nhận 

`-` Tác giả là `1` người có tâm hồn rất tinh tế ,vốn từ đa dạng và rất phong phú ,Sử dụng các từ láy rất khéo léo  .Không những thế ,tác giả sử dụng các biện pháp tu từ rất thuần phục ,điều này làm cho bài thơ trở nên hay và sinh động hơn . 

Câu `2`: Cái hay ,cái đẹp 

`-` Qua đoạn thơ ,ta thấy ,chỉ `1` giọng đọc của thầy như bao bình thường .Thầy đọc nhưng không gian xung quanh như biến chuyển theo từng giọng đọc của thầy .Hơn nữa ,tiếng đọc đó còn khơi dậy lên những hình ảnh hết sức  giản dị nhưng vô cùng thân thuộc với cậu học trò.Mỗi khi thầy đọc ,`1` bức tranh thiên nhiên mới như xuất hiện trước mặt cậu học trò.Đó là `1` bức tranh vô cùng sinh động ,đẹp và lôi cuốn .

@`Pảk`

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quanh nhà

Mái chèo nghiêng ngả sông xa

Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa

Nghe trong hở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa.

Câu 1 :

`->` Qua bài thơ cho ta thấy tình yêu của tác giả đối với thầy của tác giả, chỉ những hình ảnh quen thuộc, giản dị như ngày nào như nghe thầy đọc thơ cũng được tác giả làm hiện lên hiện lên một cách sinh động, vui nhộn hơn. Sự vật được tác giả nhân hóa cho ta thấy được tác giả quan sát tỉ mỉ và tinh tế.

Câu 2

`->` Giọng đọc của thầy giáo vẫn như ngày nào , vẫn luôn được nghe nhưng khi vào bài thơ thì giọng đọc thơ của thầy đã khác hơn. Tác giả cảm thấy giọng thầy ấm áp lòng người, những vần thơ nhân hóa làm cho giọng đọc của thầy trìu lắng và sâu sắc hơn. Đặc biệt những hình ảnh nhân hóa không ở đâu xa vời cả, chỉ là những hình ảnh thân thương, giản dị và bình yên đời thường nhưng khi thầy đọc thì nó lại hiện lên sự tuyệt đẹp kì ảo biết bao

Câu hỏi trong lớp Xem thêm

Ngày xưa, Rùa có một cái mai láng bóng. Trên mai không có những vết rạch ngang dọc như ta thấy ngày nay. Rùa rất tự hào về cái mai của mình. Mỗi buổi sớm, Rùa đem mai ra phơi nắng. Ánh nắng trên mai Rùa sáng rực, làm cái mai như toả ánh hào quang.

Tính Rùa thích đi đây đi đó ngắm xem phong cảnh tươi đẹp của đất nước:

- Sống có nghĩa là đi. Một ngày không đi là một ngày bỏ phí. Phải đi như ngọn gió kia, đi mãi, đi mãi. Đi nhiều càng tốt. Đi nhiều mới xem hết những vẻ đẹp trong thiên hạ. Đi nhiều mới thấy hết được những đổi mới của đất nước.

Nhưng Rùa phải cái tính hay ngại. Mùa đông, Rùa ngại cái rét. Cái rét nép trong bờ bụi cứ thổi vù vù làm buốt đến tận xương. Phải đợi đến mùa xuân. Mùa xuân nhiều hoa. Đi trên một con đường rải đầy hoa thơm cũng thú vị. Nhưng mùa xuân vẫn là đứa em của mùa đông, vì mưa phùn vẫn cứ lai rai, và gió bấc vẫn cứ thút thít ở các khe núi. Phải đợi đến mùa hè. Mùa hè tạnh ráo. Cây cối có nhiều quả chín thơm tho. Nhưng cái nóng cứ hầm hập. Cả ngày bụi cuốn mịt mùng. Hễ có cơn giông thì đất đá như sôi lên, nước lũ đổ ào ào. Phải đợi đến mùa thu. Quả thật đến mùa thu, Rùa mới cảm thấy rõ rệt mình đang cần một chân trời và một khoảng rộng. Nhìn ra, mây đùn tan biến. Đồi núi trải ra như đàn rùa bò lóp ngóp. Và xa, rất xa, trên ngọn một quả núi cao, một lâu đài hiện ra như một hòn ngọc. Có người bảo đó là lâu đài của Rùa vàng. Rùa lẩm bẩm:

- Ừ! Ta phải đến xem cho biết! Rùa vàng chắc còn giữ cái nỏ bắn một phát giết nghìn giặc của cụ tổ. Chưa đến thăm lâu đài của Rùa vàng thì đến lúc chết ta khó nhắm mắt.

Rùa ra đi. Ngày đầu Rùa chạy, như có ai đẩy sau lưng. Ngày thứ hai, Rùa chạy chậm. Ngày thứ ba, Rùa đi. Ngày thứ tư, đi chậm. Ngày thứ năm, Rùa lê từng bước. Cái gì đẩy sau lưng đã biến mất. Con đường hoá gồ ghề. Rùa bước chậm dần… chậm dần rồi… dừng lại!

- Ô kìa! Có ai đó không? Có phải ta đã dừng lại không? Ta mệt rồi! Ta phải nhờ một người khác đi hộ ta. Có thể một con chim Đại Bàng sẽ bay tới. Nó sẽ mời ta: “Mời ngài hãy tạm lên đôi cánh của tôi. Tôi vô cùng sung sướng được đưa ngài đến nơi ngài thích!”. Nhưng ta cũng phải để Đại Bàng nó khẩn khoản năm lần bảy lượt, ta mới chịu ngồi lên lưng nó.

Ngày ngày Rùa nhìn khắp bốn phương. Mịt mù chẳng thấy tăm hơi Đại Bàng đâu cả! Chỉ thấy bên triền núi một chú ngựa chạy nhong nhong.

- Này anh ngựa kia! Chim Đại Bàng đã đến chưa?

Ngựa dừng lại ngạc nhiên:

- Từ khi lọt lòng mẹ, tôi chưa hề nghe tên một con chim kì lạ như thế!

- Nếu vậy, ai đi thế cho ta?

- Cái đó tôi không biết. Nhưng nếu bác đã mỏi chân, thì mời bác cứ lên lưng tôi, tôi chở một chặng…

- Lên lưng…! Ồ!... Ta muốn hỏi: Lưng có phải là chỗ chạy nhanh nhất không? Ta không muốn chậm trễ.

- Chỗ chạy nhanh nhất của tôi là bốn vó.

- Ta phải ngồi vào chỗ đó.

Ngựa đưa ra một chân. Rùa bò lên. Ngựa nhắc Rùa phải bíu vào thật chặt.

Lộp cộp! Lộp cộp! Gió thổi vù vù hai bên tai Rùa. Cây hai bên đường lao về phía sau vun vút. Lá cây cào trên mai Rùa. Một cành cây quật vào đầu Rùa đau điếng. Rùa kêu:

- Ôi! Chậm lại! Chậm lại!

Nhưng cơn lốc càng to. Chợt: Rầm! Đất trời như tối kịt lại. Rùa văng ra xa, chết ngất.

Rùa dần dần tỉnh lại, khắp người như có hàng vạn kim đâm. Rùa mở mắt. Thật quá rùng rợn! Ràu đang nằm giữa vũng máu, và cái mai bị vỡ ra nhiều mảnh!

Cũng may, những mảnh vỡ sau đó lành lại. Nhưng những vết sẹo ngang dọc trên mai vẫn còn trông thấy. Cũng rất may, từ đó Rùa rút ra được bài học tốt. Rùa đã quyết rèn luyện cho mình có được tính kiên nhẫn luyện tập thành công và đã thắng trong cuộc thi với Thỏ. Riêng về chuyện cái mai, mời các bạn hãy xem thật kĩ một con Rùa để biết chuyện tôi kể là có thật.

Viết bài văn cảm nhân về chú rùa ....

Ai dúp với

6 lượt xem
1 đáp án
11 giờ trước