Kể lại chuyện ngắn lặng lẽ sa pa của Nguyễn Thành Long ( Ko cop mạng,cop mạng=ban)
2 câu trả lời
Tôi là một anh họa sĩ đã già, công việc thường ngày của tôi là đi thật nhiều nơi, thật nhiều người để lấy cảm hứng sáng tác. Nhưng có lẽ, cái cuộc gặp gỡ đặc biệt hôm đó ở Sa Pa với một anh thanh niên làm công tác khí tượng sẽ là kỉ niệm tôi nhớ mãi trong đời mình.
Hôm đó tôi đang ở trên đường đi công tác, lúc đó chúng tôi tạm dừng chân nghỉ, bác lái xe cho chúng tôi về một anh thanh niên rất lạ. Trong lúc đó tôi rất muốn được gỡ bỏ, trò chuyện với người thanh niên đó.
Và thật may mắn, nhờ có đường mà anh lái xe đã đưa tôi đến với người đặc biệt là người thanh niên. Cuộc gặp gỡ giữa tôi và người thanh niên này đã đưa tôi từ này sang một cách khác thường. Tôi đã nghe thấy người thanh niên đó là đã có nhiều lần, thanh niên đó đã đưa ra một khúc thân cây chắn ngang, chỉ vì tôi muốn gỡ bỏ và trò chuyện với một người nào đó.
Nghe anh kể về công việc của mình, nó thật sự rất vất vả, thầm lặng nhưng rất ý nghĩa, phục vụ cho mọi người, cho kháng chiến. Tôi ấn tượng với những khó khăn trong công việc của anh, nhưng code như anh không phải là để than vãn.
Tôi còn ấn tượng với sự tìm kiếm ở ngăn chặn, ngăn của anh. Trước khi trở lại xe, tôi không quên lời hứa với anh thanh niên vì vậy tôi chắc chắn sẽ trở lại - trở lại để hoàn thành tác phẩm nghệ thuật mà tôi vừa mới ấp ủ.
$#K-IMP$
“Lặng lẽ Sa Pa” là truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Thành Long sáng tác năm 1970. Truyện ra đời trong hoàn cảnh miền Bắc đang đẩy mạnh công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, là hậu phương lớn cho tiền tuyến miền Nam. Ra đời trong giai đoạn ấy, truyện mang dấu ấn của một thời điểm lịch sử mà mọi người dân đều có ý thức sống cho cái chung và dường như quên đi chính bản thân mình. Người thanh niên làm khí tượng trong truyện là một điển hình cho thế hệ thanh niên chỉ biết xả thân mình cho đất nước. Đọc “Lặng lẽ Sa Pa”, chúng ta chợt thấy mình như lắng lại trong chiều sâu xúc cảm.
Truyện bắt đầu thật tự nhiên theo vòng quay của bánh chiếc xe chở khách lên Tây Bắc và lời kể của người lái xe. Hình ảnh người thanh niên chạy xuống đón xe khi xe ngừng đã ngay lập tức làm người đọc phải chú ý: “người con trai tầm vóc bé nhỏ, nét mặt rạng rỡ”. Phải, chính người con trai ấy là nhân vật chính trong truyện, là người làm nên những điều bất ngờ không những chỉ cho người hoạ sĩ già và cô kĩ sư trẻ mà còn cho cả người đọc.
Giá trị của “Lặng lẽ Sa Pa” là ở chỗ tác phẩm đã khắc hoạ được chân dung của những con người trẻ tuổi dám nghĩ, dám làm, dám sống đầy bản lĩnh và nghị lực, sống tốt cho mình và cho mọi người.
Bằng giọng kể chân thật, hồn hậu mà cũng thật giản dị, bằng cách xây dựng truyện theo một trình tự tự nhiên trước – sau, bằng cách kết hợp miêu tả cảnh với tình, tác giả Nguyễn Thành Long đã khéo léo đưa người đọc đến với đỉnh cao Yên Sơn ngập tràn mây và gió, để tiếp xúc và hiểu được những con người thật sự lí tưởng, để yêu thêm cuộc sống, yêu thêm công việc.
“Lặng lẽ” mà lại không lặng lẽ, tác phẩm của Nguyễn Thành Long đã để lại tiếng vang cho hôm nay. Hy vọng, đó sẽ là những vang vọng trong tâm hồn của nhiều thế hệ thanh niên mai sau.
xin hay nhất nha