ĐỀ 1: Đóng vai người cháu trong bài thơ BẾP LỬA của Bằng Việt kể lại những kỉ niệm về tình bà cháu và những suy ngẫm về người bà. ĐỀ 2: Đóng vai nhân vật bé Thu trong truyện ngắn Chiếc Lược Ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng kể lại câu chuyện cảm động về tình cha con ý đề làm thôi cũng được ạ KHÔNG CHÉP MẠNG NHÁ

1 câu trả lời

Đề 1: 

     Những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi ấu thơ có sức tỏa sáng và nâng đỡ tâm hồn con người trong suốt hành trình dài rộng của cuộc đời. Hơn ai hết, tôi đã thấm thía sâu sắc điều ấy khi rời xa bà để ra nước ngoài học tập. Nơi phương trời xa xôi, mỗi khi nhớ về quê hương, tôi đều nhớ về bà và bếp lửa. Cái bếp lửa bình dị, thân thương của bà đã soi sáng kí ức tuổi thơ tôi và làm sống dậy bao kỉ niệm đẹp đẽ bên bà.

    Ở nước Nga nơi tôi đang theo học ngành luật, người ta nấu bằng bếp ga, bếp điện, bếp từ nhưng không hiểu sao tôi vẫn nhớ hoài cái bếp lửa của bà, cái bếp lửa đun bằng củi, bằng rơm, bằng rạ quá đỗi gần gũi, quen thuộc với tuổi thơ tôi. Tôi vẫn nhớ mỗi buổi sáng sớm, bà đều thức dậy cặm cụi nhóm bếp, ngọn lửa chờn vờn trong làn sương sớm lúc mờ lúc tỏ, lúc to lúc nhỏ. Cái ngọn lửa ấp iu nồng đượm ấy đã cháy suốt tuổi thơ tôi và chứng kiến biết bao kỉ niệm đẹp đẽ của tôi bên bà.

    Lên 4 tuổi tôi đã quen mùi khói bếp của bà. Tôi vẫn còn nhớ đó là năm 1945, năm xảy ra nạn đói khủng khiếp. Cả làng quê ảm đạm, tiêu điều xác xơ trong cái đói mòn đói mỏi, đói quay đói quắt. Bố đi đánh xe đến khô rạc ngựa gầy nhưng cũng chỉ đủ cho gia đình bữa rau, bữa cháo. Có một điều kì diệu là dù đói khát đến đâu thì cái bếp của bà bao giờ cũng vẫn đỏ lửa. Hàng ngày, bà đi nhặt nhạnh lá khô, cành cây rồi cần mẫn nhóm lửa . Tôi đã chứng kiến biết bao lần bà chật vật cho lửa bén vào củi ướt, củi chưa khô, khói hun nhèm cả mắt tôi, mắt bà, xộc thẳng vào mũi cay xè. Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy sống mũi còn cay.

       Rồi kháng chiến bùng nổ, bố mẹ lên chiến khu công tác, nhà chỉ có 2 bà cháu với nhau. Suốt tám năm ròng tôi cùng bà nhóm lửa. Tôi đã lớn lên trong sự đùm bọc, yêu thương của bà. Bên bếp lửa hồng bà chăm sóc cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ. Bà cũng là người thầy đầu tiên dạy tôi từ cách ăn, cách nói đến những bài học làm người. Tôi không sao quên được những buổi tối mùa hè, tiếng chim tu hú từ cánh đồng xa vọng lại thật thiết tha, khắc khoải. Khi ấy tôi đã thương biết bao nhiêu con chim tu hú cô đơn và thấy mình thật hạnh phúc vì luôn có bà bên cạnh. Trong tiếng chim tu hú, bà đã kể về những ngày tháng cơ cực của bà ở Huế. Lúc ấy tôi đã rất thương bầ và tự nhủ sau này lớn lên nhất định sẽ bù đắp cho những vất vả lam lũ của đời bà.

      Tôi làm sao quên được năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi. Ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt đã thiêu rụi cả làng tôi. Tất cả đều tan hoang trong khói lửa tàn ác của kẻ thù. Khi giặc rút đi, bà cháu tôi và mọi người mới lầm lụi quay trở về nhà. Nhưng nhà cửa chỉ còn là 1 đống tro tàn. Hàng xóm thương hai bà cháu đã giúp dựng tạm túp lều tranh. Khi ấy, tôi đã bảo với bà:

       - Bà ơi, cháu viết thư gọi bố về dựng lại nhà cho hai bà cháu nhé.

Bà ôm tôi vào lòng, xoa đầu tôi và dặn:

      - Bố mẹ còn phải lo việc kháng chiến. Cháu viết thư cho bố mẹ chớ kể này kể nọ, cứ bảo ở nhà vẫn được bình yên để bố mẹ an tâm công tác.

     Giờ đây, khi nhớ về những lời dặn dò ấy của bà, trong lòng tôi đã trào dâng niềm tự hào và cảm phục bà. Tôi đã nhận ra bà không chỉ giàu đức hi sinh, thương con, thương cháu mà còn giàu lòng yêu nước.

    Rồi mỗi sớm, mỗi chiều, bàn tay bà lại chăm chút nhóm lên bếp lửa để luộc khoai, luộc sắn, để nấu nồi cơm gạo mới sẻ chung vui, để giúp tôi sưởi ấm qua biết bao mùa đông giá lạnh. Cái bếp lửa thiêng liêng, kì diệu của bà đã nhóm dậy trong lòng tôi niềm vui san sẻ, tình làng nghĩa xóm và cả bao ước mơ đẹp đẽ của tuổi ấu thơ. Đến bây giờ tôi đã hiểu tại sao dù cuộc sống có đầy biến động mà cái bếp của bà vẫn luôn đỏ lửa. Đó chính là nhờ ngọn lửa của sức sống, niềm tin và tình yêu thương luôn rực cháy trong trái tim bà. Ngọn lửa ấy đã trở thành kỉ niệm ấm lòng, thành niềm tin thiêng liêng kì diệu nâng bước tôi trong suốt hành trình dài rộng của cuộc đời.

    Bây giờ tôi đã rời xa bà đến một chân trời mới. Cuộc sống đã rộng mở trước mắt tôi với biết bao niềm vui. Tôi đã biết đến khói trăm tàu, lửa trăm nhà và niềm vui trăm ngả nhưng trong lòng tôi ngọn lửa trong cái bếp của bà vẫn là kì diệu và thiêng liêng nhất. Ngọn lửa mà bà trao cho tôi đã trở thành hành trang quý giá giúp tôi tự tin vững bước trong cuộc đời.

Câu hỏi trong lớp Xem thêm

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu : “Không chỉ học ở trường lớp, chúng ta còn có thể học hỏi từ chính những trải nghiệm trong cuộc sống, dưới nhiều hình thức. Học là việc cả đời, chẳng bao giờ kết thúc, ngay cả khi bạn đã đạt được nhiều bằng cấp. Đối với một số người, việc học kéo dài liên tục và suốt đời, không hề có một giới hạn nào cho sự học hỏi. Mọi nẻo đường của cuộc sống đều ẩn chứa những bài học rất riêng. Nhà văn Conrad Squies luôn tâm niệm: “Học hỏi giống như sự hình thành các cơ bắp trong lĩnh vực kiến thức, tạo nền tảng cho sự thông thái, khôn ngoan”. Và dĩ nhiên, để thành công trong cuộc sống, để sống bình an trong một thế giới đầy biến động như hiện nay thì bạn cần phải trải nghiệm để tích lũy kinh nghiệm sống, để nâng cao những kỹ năng làm việc của bản thân mình.” (Theo Cho đi là còn mãi – Azim Jamal & Harvey McKinnon, biên dịch : Huế Phương, NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh, năm 2017, tr. 67) Câu 1. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của đoạn trích. Câu 2. Xác định biện pháp tu từ so sánh trong đoạn trích. Câu 3. Em có đồng tình với quan niệm của tác giả :“Học là việc cả đời, chẳng bao giờ kết thúc, ngay cả khi bạn đã đạt được nhiều bằng cấp.” ? Vì sao? Câu 4. Em hiểu thế nào về ý kiến : “Mọi nẻo đường của cuộc sống đều ẩn chứa những bài học rất riêng.”

3 lượt xem
2 đáp án
23 giờ trước