(a ²+3) (a ²+3) (a ²+3) có là số chính phương hay không??? Giải thích
2 câu trả lời
Đặt A=(a2+3)(a2+3)(a2+3), ta có
A=(a2+3)(a2+3)(a2+3)=(a2+3)3
Ta thấy rằng A là lập phương của một số, vậy để A là một số chính phương, tức là bình phương của một số, thì (a2+3)3 phải có số mũ chẵn, do đó a2+3 phải là lũy thừa chẵn của một số tự nhiên nào đó, tức một số chính phương.
Ta có a2 có tận cùng là 0,1,4,5,6,9,, vậy a2+3 sẽ có tận cùng là 2,3,4,7,8,9. Trong các số vừa nêu, chỉ có 4 và 9 là các số có tận cùng khả dĩ để a2+3 là số chính phương.
Với số chính phương có tận cùng là 6, tức là 16, ta suy ra a2=13. Điều này vô lý. Vậy a2+3 ko thể có tận cùng là 9.
Vậy a2+3 phải có tận cùng là 4. Với a=1 thì ta có a2+3=4 và do đó
43=64=82
là một số chính phương. Tuy nhiên, với a = 8 ta có
82+3=64+3=67
ko là số chính phương.
Vậy giá trị duy nhất của a thỏa mãn A là số chính phương là a=1.
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Đặt A=(a2+3)(a2+3)(a2+3), ta có
A=(a2+3)(a2+3)(a2+3)=(a2+3)3
Ta thấy rằng A là lập phương của một số, vậy để A là một số chính phương, tức là bình phương của một số, thì (a2+3)3 phải có số mũ chẵn, do đó a2+3 phải là lũy thừa chẵn của một số tự nhiên nào đó, tức một số chính phương.
Ta có a2 có tận cùng là 0,1,4,5,6,9,, vậy a2+3 sẽ có tận cùng là 2,3,4,7,8,9. Trong các số vừa nêu, chỉ có 4 và 9 là các số có tận cùng khả dĩ để a2+3 là số chính phương.
Với số chính phương có tận cùng là 6, tức là 16, ta suy ra a2=13. Điều này vô lý. Vậy a2+3 ko thể có tận cùng là 9.
Vậy a2+3 phải có tận cùng là 4. Với a=1 thì ta có a2+3=4 và do đó
43=64=82
là một số chính phương. Tuy nhiên, với a = 8 ta có
82+3=64+3=67
ko là số chính phương.
Vậy giá trị duy nhất của a thỏa mãn A là số chính phương là a=1.